Di động:

Anh Chàng Hobbit - Chương 15 Không rõ

“Ồ, ông ấy ra ngoài quanh quẩn đâu đó,” họ bảo anh chàng. Nhưng ngày hôm đó, suốt cho tới khi trời tối Bilbo chẳng thấy tăm hơi lão phù thủy đâu. Đúng lúc mặt trời sắp lặn thì lão bước vào hành lang, nơi anh chàng hobbit cùng mấy chú lùn đang ăn tối, do các con vật tuyệt vời của Beorn phục dịch, cũng như đã được phục dịch như vậy suốt cả ngày hôm đó. Còn về Beorn, họ không nhìn thấy và cũng chẳng nghe thấy ông từ đêm hôm trước, và họ bắt đầu hoang mang.


“Chủ nhà của chúng ta đâu rồi, còn ông đã đi đâu suốt cả ngày vậy?” cả bọn họ đều kêu lên.“Mỗi lần chỉ hỏi một câu thôi - mà sau bữa ăn tối mới được hỏi. Suốt từ bữa điểm tâm đến giờ ta chưa được miếng nào vào bụng đâu đấy.”
 
Cuối cùng Gandalf cũng đẩy đĩa và bình của mình đi - lão đã ăn cả hai ổ bánh mì (với hàng đống bơ, mật ong và kem đặc) và uống ít nhất cũng đến một lít rượu mật ong - rồi lão lấy tẩu ra hút. “Ta sẽ trả lời câu hỏi thứ hai trước,” lão nói, “nhưng mà trời ơi! Nơi này thật tuyệt vời cho những vòng khói đấy!” Quả thật suốt một lúc lâu họ không moi được tin tức gì của lão, lão quá bận rộn thả những vòng khói cho chúng luồn lách quanh các cây cột trong hành lang, biến đổi chúng thành đủ loại hình thù màu sắc, và cuối cùng cho chúng đuổi nhau qua lỗ hổng trên mái nhà. Hẳn là nhìn từ bên ngoài thì chúng rất kỳ lạ, cứ từng vòng theo nhau phụt lên không trung, nào màu lục, màu lam, màu đỏ, màu xám bạc, màu vàng, màu trắng; nào vòng to, vòng nhỏ; nào vòng nhỏ luồn lách qua vòng to, kết hợp với nhau thành hình số tám, rồi bay vút về phía xa như một đàn chim.
 
“Cả ngày hôm nay ta do theo những vết chân gấu,” cuối cùng lão nói. “Đêm qua hẳn đã có một cuộc họp thường kỳ của bầy gấu ở bên ngoài nhà này. Ta sớm nhận ra Beorn không thể nào tạo ra tất cả những dấu chân ấy: có quá nhiều vết chân, mà kích cỡ cũng lại khác nhau. Ta phải nói là đã có gấu nhỏ, gấu lớn, gấu bình thường và những con gấu khổng lồ, tất cả nhảy múa ở bên ngoài suốt từ lúc trời tối cho đến gần sáng. Chúng đến hầu như từ khắp các ngả, trừ từ phía Tây bên kia dòng sông, hướng Dãy Núi. Chỉ có một bộ vết chân đi vào phía Dãy Núi - không có vết chân nào đi ra, chỉ có những vết chân từ đây đi vào mà thôi. Ta lần theo những dấu chân này tới Đồi Carrock. Tại đó những dấu chân biến vào dòng sông, mà nước thì quá sâu và chảy xiết nên ta không thể sang bờ bên kia được. Như các vị còn nhớ, đi từ bờ bên này tới Đồi Carrock qua quãng sông nông thì khá dễ dàng, nhưng bờ bên kia là một vách đá dựng đứng trên một dòng nước xoáy. Ta đã phải cuốc bộ hàng dặm đường mới tìm được một quãng sông rộng nhưng khá nông để lội và bơi qua, rồi lại phải đi ngược trở lại hàng dặm đường để tìm lại những vết chân kia. Khi đó thì đã quá muộn nên ta không thể lần theo xa hơn nữa. Những vết chân ấy tiến thẳng về phía rừng thông trên triền phía Đông của Dãy Núi Mù Sương, nơi mà chúng ta đã có một buổi liên hoan thú vị với lũ Sài Lang vào đêm hôm kia ấy. Và giờ thì ta nghĩ mình cũng đã trả lời câu hỏi thứ nhất của các vị rồi,” Gandalf ngừng lời, và lão ngồi yên lặng một lúc lâu.
 
Bilbo cho rằng mình hiểu ý lão phù thủy định nói gì. “Chúng ta sẽ làm gì,” anh chàng kêu lên, “nếu như ông ấy dẫn cả lũ Sài Lang và bọn yêu tinh đến tận đây? Tất cả chúng ta sẽ bị bắt và bị giết! Tôi tưởng ông đã bảo rằng ông ấy không phải là bạn của chúng kia mà.”
 
“Ta quả đã bảo thế. Đừng có mà ngớ ngẩn! Cậu đi ngủ đi thì hơn, trí khôn của cậu đang buồn ngủ đấy.”
 
Anh chàng hobbit cảm thấy khá thất vọng, và bởi dường như chẳng có việc gì để mà làm, anh chàng đi ngủ thật; và trong lúc các chú lùn còn đang ca hát, anh chàng ngủ thiếp đi, đầu óc nông cạn của anh chàng vẫn còn băn khoăn về Beorn cho tới khi mơ thấy hàng trăm con gấu đen đang nhảy những điệu vũ chậm chạp và nặng nề quanh sân sau dưới ánh trăng. Thế là anh chàng tỉnh giấc khi mọi người còn đang ngủ, và lại nghe thấy những tiếng sột soạt, xô đẩy, khụt khịt và gầm gừ như lần trước.
 
Sáng hôm sau tất cả bọn họ được Beorn đích thân đánh thức. “Thế là tất cả các vị vẫn còn ở đây!” ông nói. Ông nhấc anh chàng hobbit lên và cười to: “Vẫn chưa bị lũ Sài Lang, bọn yêu tinh hoặc bầy gấu độc ác ăn thịt”; rồi ông ấn mạnh vào áo gi lê của anh chàng Baggins một cách rất cợt nhả. “Chú thỏ con này đang béo đẹp ra nhờ bánh mì và mật ong đây,” ông tủm tỉm cười. “Hãy đi ăn thêm chút nữa đi!”
 
Thế là tất cả bọn họ cùng đi ăn điểm tâm với ông. Beorn bỗng trở nên rất vui nhộn; thật ra ông dường như vô cùng hóm hỉnh và khiến bọn họ cười vang bằng những câu chuyện khôi hài; bọn họ không phải băn khoăn nhiều về việc ông đã đi đâu về hoặc vì sao ông lại tử tế với họ đến vậy, bởi đích thân ông đã kể cho họ nghe. Ông đã sang bên kia sông rồi nhanh chóng đi ngược lên dãy núi - qua chuyện này các bạn có thể biết là dù thế nào thì ông cũng có thể di chuyển rất nhanh trong lốt gấu. Tại khoảng rừng thưa bị cháy rụi của lũ sói ông đã sớm phát hiện ra rằng một phần câu chuyện của họ là đúng sự thực; mà ông còn phát hiện ra nhiều hơn thế: ông tóm được một gã Sài Lang và một tên yêu tinh đang lang thang trong rừng. Từ hai gã này ông đã có được thông tin: bọn yêu tinh tuần tra cùng lũ Sài Lang vẫn còn đang lùng sục tìm các chú lùn và chúng đang giận sôi lên vì cái chết của gã Yêu Tinh Chúa, vì cái mũi bị bỏng rộp của gã sói đầu đàn và vì nhiều thủ hạ chủ chốt của gã bị ngọn lửa của lão phù thủy thiêu chết. Khi bị ông ép, chúng đã kể ông nghe rất nhiều, song ông đoán rằng còn điều độc ác hơn những gì đã xảy ra này, và rằng một cuộc tấn công lớn của toàn bộ đội quân yêu tinh cùng lũ đồng minh chó sói vào các vùng đất khuất trong bóng núi có thể chẳng bao lâu nữa sẽ được tiến hành để tìm các chú lùn, hoặc để trả thù những con người và sinh vật sinh sống ở đó, và những ai mà chúng cho là đang chứa chấp họ.
 
“Thật là một câu chuyện hay, câu chuyện của các vị ấy,” Beorn nói, “nhưng bây giờ thì ta còn thích nó hơn bởi vì ta chắc chắn câu chuyện đó có thật. Các vị phải thứ lỗi cho ta vì đã không tin lời các vị. Nếu sinh sống gần bìa Rừng U Ám, các vị sẽ không tin lời một ai mà các vị không biết rõ như anh em mình đâu. Vì thế, ta chỉ có thể nói rằng ta đã vội vã trở về nhà nhanh hết mức để thấy các vị vẫn an toàn, và để giúp đỡ các vị bất kỳ điều gì có thể. Sau vụ này ta sẽ có thiện cảm hơn với các chú lùn đấy. Họ đã giết gã Yêu Tinh Chúa, đã giết gã Yêu Tinh Chúa!” ông khoái trá cười vang.
 
“Ngài đã làm gì với tên yêu tinh và gã Sài Lang nọ?” Bilbo bỗng hỏi.
 
“Ra mà xem!” Beorn nói, và họ theo ông đi vòng quanh ngôi nhà. Cái đầu yêu tinh được bêu bên ngoài cổng và bộ da sói được đóng đinh trên một thân cây ngay gần đó. Beorn là một địch thủ dữ tợn. Nhưng lúc này ông là bạn họ, và Gandalf cho rằng nên khôn ngoan mà kể cho ông nghe toàn bộ câu chuyện của họ và lý do của chuyến đi để có thể tranh thủ được tối đa sự giúp đỡ của ông.
 
Đây là những gì ông hứa sẽ giúp họ. Ông sẽ cấp ngựa nhỏ cho từng người trong bọn họ, và một con ngựa cho Gandalf, để họ tiếp tục cuộc hành trình tới khu rừng, và ông sẽ chất thực phẩm lên lưng ngựa để họ đủ dùng hàng tuần lễ, tất cả đều sẽ được đóng gói để có thể mang theo thật dễ dàng - nào là quả hạch, bột mì, những vại hoa quả khô được gắn xi, nào là những hũ đất nung màu đỏ đựng mật ong và bánh được nướng hai lần để giữ được lâu mà chỉ ăn một chút họ cũng có thể đi được một quãng đường dài. Cách làm loại bánh này là một trong những bí quyết của ông; trong bánh có mật ong, cũng như trong hầu hết các món ăn của ông, khiến chúng ăn rất ngon miệng tuy có gây khát nước. Ông bảo họ sẽ không cần phải mang theo nước khi còn ở bên này khu rừng bởi có nhiều sông suối dọc đường đi. “Nhưng con đường qua Rừng U Ám thì tối tăm, nguy hiểm và khó đi đấy,” ông nói. “Không dễ gì kiếm được nước, thức ăn cũng vậy. Thời gian này chưa phải mùa quả hạch (dù rằng thật ra trước khi các vị tới phía bên kia khu rừng thì mùa ấy đã đến rồi lại đi từ lâu), mà quả hạch thì hầu như là thứ quả duy nhất mọc ở đó có thể ăn được. Trong khu rừng ấy cỏ cây muông thú hoang dại đều bí hiểm, kỳ lạ và độc ác. Ta sẽ cấp cho các vị bầu da thú để mang nước, và ta sẽ cho các vị vài bộ cung tên. Nhưng ta không chắc các vị có thể kiếm được bất kỳ cái gì đủ lành trong Rừng U Ám để mà ăn hoặc uống. Ta biết ở đó có một dòng suối nước đen chảy xiết qua lối mòn. Các vị không nên uống và cũng không nên tắm suối; bởi ta nghe nói dòng suối ấy chở bùa mê, rất có thể nó sẽ làm các vị buồn ngủ và quên lãng. Và trong bóng tối lờ mờ ở nơi đó ta không cho rằng các vị sẽ bắn được bất kỳ thứ gì, dù lành hay độc, mà không phải đi ra khỏi đường mòn. Các vị KHÔNG ĐƯỢC ĐI CHỆCH ĐƯỜNG MÒN vì bất kỳ lý do nào.
 
“Ta chỉ có thể khuyên các vị ngần ấy điều. Qua bìa rừng rồi thì ta không thể giúp các vị nhiều đâu. Các vị phải dựa vào vận may và lòng can đảm của mình cùng số lương thực mà ta gửi các vị thôi. Khi các vị đến cửa rừng, ta phải đề nghị các vị trả lại hết ngựa cho ta. Song ta chúc tất cả các vị thành công, và nhà của ta mở rộng cửa, nếu một khi nào đó các vị lại trở về trên con đường này.”
 
Họ cảm ơn ông, dĩ nhiên, bằng những cái cúi đầu và lướt mũ trùm sát đất, kèm rất nhiều câu “Xin phục vụ ngài, chủ nhân của những hành lang gỗ rộng lớn!” Nhưng khi nghe lời cảnh báo đầy căng thẳng của ông, họ bỗng nhụt bớt hăng hái và tất cả đều cảm thấy cuộc phiêu lưu này nguy hiểm hơn họ tưởng rất nhiều, và rằng trong suốt thời gian đó, ngay cả khi họ vượt qua hết thảy những gian nguy, thì lão rồng vẫn đang chờ họ ở cuối con đường.
 
Suốt buổi sáng hôm ấy họ bận rộn chuẩn bị. Không lâu sau buổi trưa, họ cùng ăn với Beorn lần cuối, và sau bữa ăn họ nhảy lên lưng ngựa của ông, rồi vừa luôn miệng chào tạm biệt vừa phóng nhanh qua cổng nhà ông.
 
Ngay khi rời khỏi bờ giậu cao ở mé Đông các khu đất được rào kín của ông, họ rẽ sang hướng Bắc rồi sau đó lại chếch hướng Tây Bắc. Theo lời khuyên của ông, họ không đi về phía con đường chính dẫn vào rừng ở phía Nam vùng đất của ông nữa. Nếu họ vượt qua đèo thì con đường mòn hẳn đã dẫn họ tới một dòng suối chảy xuống từ dãy núi, nối liền với dòng Sông Cái cách Đồi Carrock hàng dặm về phía Nam. Tại đó có một quãng sông hơi cạn mà nếu như có ngựa họ sẽ vượt qua được, và sau đó là một đường nhỏ dẫn tới bìa rừng và tới đầu con đường cũ dẫn vào rừng. Song Beorn đã cảnh báo họ rằng thời gian này lũ yêu tinh thường hay đi đường đó, trong khi bản thân con đường rừng này, ông nghe nói, cũng mọc đầy cỏ dại ở đầu phía Đông và dẫn tới những đầm lầy không thể vượt qua mà vốn dĩ từ lâu đã không còn đường đi lối lại nữa. Lối ra ở phía Đông thì xưa nay vẫn nằm xa tít về phía Nam Quả Núi Cô Đơn, nên khi đã vượt qua rừng họ sẽ vẫn phải đi bộ một quãng đường dài đầy gian khổ về phía Bắc. Ở mạn Bắc Đồi Carrock rìa Rừng U Ám trải dài đến gần bờ dòng Sông Cái, và cho dù tại đó Dãy Núi cũng gần hơn, Beorn vẫn khuyên họ đi lối này; bởi tại một nơi cách đó vài ngày đi ngựa theo hướng chính Bắc từ Đồi Carrock là lối vào một con đường nhỏ ít người biết đến xuyên qua Rừng U Ám hầu như dẫn thẳng về Quả Núi Cô Đơn.
 
“Bọn yêu tinh,” Beorn đã nói, “sẽ không dám vượt qua Sông Cái suốt một trăm dặm về phía Bắc Đồi Carrock, mà cũng chẳng dám đến gần nhà của ta - ngôi nhà được bảo vệ tốt về ban đêm! - nhưng ta cần phải phóng ngựa thật nhanh; bởi nếu bọn chúng sắp mở cuộc tấn công thì chúng sẽ vượt sông xuống phía Nam và sục sạo khắp bìa rừng để chặn đường các vị, mà lũ Sài Lang lại chạy nhanh hơn bầy ngựa nhỏ kia. Tuy nhiên các vị cứ đi về hướng Bắc thì an toàn hơn, dù như thế có vẻ như các vị quay trở lại gần pháo đài của chúng hơn; bởi đó là điều mà chúng không ngờ nhất, và chúng sẽ phải hành quân xa hơn để bắt các vị. Các vị hãy lên đường ngay bây giờ càng nhanh càng tốt!”
 
Vì vậy mà lúc này họ lặng lẽ ruổi ngựa, phi nước đại mỗi khi mặt đất dưới chân biến thành những thảm cỏ mịn màng, với dãy núi mờ mịt phía tay trái, và xa xa là bóng dáng của dòng sông cùng cây cối bên bờ cứ mỗi lúc một thêm gần. Khi họ khởi hành, mặt trời chỉ vừa mới ngả về Tây, và suốt từ đó cho đến tối nắng vàng trải khắp nơi trên vùng đất họ đi. Thực khó lòng mà nghĩ đến bọn yêu tinh đang đuổi theo phía sau, và khi đã bỏ xa ngôi nhà của Beorn nhiều dặm đường thì họ lại bắt đầu trò chuyện, ca hát và quên đi con đường rừng tối tăm trải dài phía trước. Nhưng vào lúc chiều tối khi ánh ngày bắt đầu nhập nhoạng và các đỉnh núi hiện lên đầy hăm dọa trong ánh hoàng hôn thì họ hạ trại và cử một người canh gác, còn hầu hết bọn họ ngủ không yên vì những giấc mơ đầy tiếng hú của lũ sói đang săn đuổi và tiếng la hét của bọn yêu tinh.
 
“Bọn yêu tinh,” Beorn đã nói, “sẽ không dám vượt qua Sông Cái suốt một trăm dặm về phía Bắc Đồi Carrock, mà cũng chẳng dám đến gần nhà của ta - ngôi nhà được bảo vệ tốt về ban đêm! - nhưng ta cần phải phóng ngựa thật nhanh; bởi nếu bọn chúng sắp mở cuộc tấn công thì chúng sẽ vượt sông xuống phía Nam và sục sạo khắp bìa rừng để chặn đường các vị, mà lũ Sài Lang lại chạy nhanh hơn bầy ngựa nhỏ kia. Tuy nhiên các vị cứ đi về hướng Bắc thì an toàn hơn, dù như thế có vẻ như các vị quay trở lại gần pháo đài của chúng hơn; bởi đó là điều mà chúng không ngờ nhất, và chúng sẽ phải hành quân xa hơn để bắt các vị. Các vị hãy lên đường ngay bây giờ càng nhanh càng tốt!”
 
Vì vậy mà lúc này họ lặng lẽ ruổi ngựa, phi nước đại mỗi khi mặt đất dưới chân biến thành những thảm cỏ mịn màng, với dãy núi mờ mịt phía tay trái, và xa xa là bóng dáng của dòng sông cùng cây cối bên bờ cứ mỗi lúc một thêm gần. Khi họ khởi hành, mặt trời chỉ vừa mới ngả về Tây, và suốt từ đó cho đến tối nắng vàng trải khắp nơi trên vùng đất họ đi. Thực khó lòng mà nghĩ đến bọn yêu tinh đang đuổi theo phía sau, và khi đã bỏ xa ngôi nhà của Beorn nhiều dặm đường thì họ lại bắt đầu trò chuyện, ca hát và quên đi con đường rừng tối tăm trải dài phía trước. Nhưng vào lúc chiều tối khi ánh ngày bắt đầu nhập nhoạng và các đỉnh núi hiện lên đầy hăm dọa trong ánh hoàng hôn thì họ hạ trại và cử một người canh gác, còn hầu hết bọn họ ngủ không yên vì những giấc mơ đầy tiếng hú của lũ sói đang săn đuổi và tiếng la hét của bọn yêu tinh.
 
“Chà, Rừng U Ám đây rồi!” Gandalf nói. “Khu rừng lớn nhất trong các khu rừng ở thế giới phương Bắc. Ta hy vọng là các vị đều thích dáng vẻ bề ngoài của nó. Bây giờ các vị phải gửi trả những chú ngựa con tuyệt vời mà các vị đã mượn thôi.”
 
Các chú lùn những muốn càu nhàu phản đối việc này, nhưng lão phù thủy bảo rằng họ là những gã khờ. “Beorn không ở xa đây lắm như các vị tưởng đâu, mà dù sao thì các vị cũng phải giữ lời hứa, bởi ông ấy là một người hay thù hận ghê lắm. Cậu Baggins tinh mắt hơn các vị, chắc rằng hằng đêm các vị đã không nhìn thấy một con gấu to tướng vẫn đồng hành với chúng ta hoặc ngồi ở tít xa dưới ánh trăng mà quan sát lều trại của chúng ta. Không phải chỉ để bảo vệ và dẫn đường cho các vị, mà còn để mắt đến những chú ngựa nhỏ kia nữa. Beorn có thể là bạn các vị, nhưng ông ấy lại yêu mến những con vật của mình như con cái vậy. Các vị không hiểu được ông ấy đã tốt bụng biết chừng nào khi để những người lùn cưỡi lên chúng mà phóng xa và nhanh đến vậy đâu, và cũng chẳng hiểu chuyện gì sẽ xảy ra với các vị nếu các vị cố đem chúng vào trong khu rừng này đâu.”
 
“Thế còn con ngựa ông đang cưỡi thì sao?” Thorin nói. “Sao không thấy ông nói gì tới việc trả lại?”
 
“Ta không nói, bởi ta sẽ không trả.”
 
“Thế lời hứa của ông thì thế nào?”
 
“Ta sẽ lo liệu việc này. Ta sẽ không trả con ngựa này, ta sẽ cưỡi nó!”
 
Khi ấy họ biết Gandalf sắp bỏ mặc họ ngay tại bìa Rừng U Ám, và họ tuyệt vọng. Nhưng họ có nói gì thì lão cũng không chịu đổi ý.
 
“Chúng ta đã bàn kỹ việc này từ trước rồi, khi mà chúng ta đặt chân lên Đồi Carrock ấy,” lão nói. “Bàn cãi nữa mà làm gì. Như ta đã nói với các vị, ta có chút việc cấp bách ở mãi tận phía Nam; mà hiện ta đã bị trễ rồi, vì phải mất thời gian với các vị đấy. Chúng ta có thể sẽ gặp lại nhau trước khi mọi việc kết thúc, và dĩ nhiên cũng có thể không gặp nhau nữa. Điều đó phụ thuộc vào vận may của các vị, lòng can đảm và sự sáng suốt của các vị; và ta sẽ cử cậu Baggins đi cùng các vị. Từ trước ta đã bảo các vị rằng cậu ta có nhiều phẩm chất hơn là các vị tưởng, và chẳng bao lâu nữa các vị sẽ thấy điều đó thôi. Vậy thì hãy hăng hái lên nào Bilbo và đừng có rầu rĩ thế. Hãy hăng hái lên nào Thorin cùng các bạn! Rốt cuộc thì đây là cuộc viễn hành của các vị. Hãy nghĩ đến kho báu ở hồi kết, và hãy quên khu rừng cùng lão rồng, dù sao đi nữa thì chúng ta còn ở bên nhau cho đến sáng ngày mai mà!”
 
Sáng hôm sau lão vẫn nói những điều ấy. Vì vậy lúc này chẳng có việc gì để làm ngoài việc đổ đầy nước vào những cái bầu bằng da tại một dòng suối trong mà họ tìm được gần cửa rừng, và tháo các món đồ từ trên lưng mấy chú ngựa con xuống. Họ phân phát các gói đồ thật công bằng, dù Bilbo cho là phần của mình nặng quá thể, và chẳng hề thích thú chút nào trước cái viễn cảnh phải cõng trên lưng tất cả những thứ đó mà lê bước suốt bao dặm đường xa.
 
“Cậu đừng có lo!” Thorin nói. “Nó sẽ nhẹ đi sớm lắm đấy. Ta cho rằng chẳng bao lâu nữa tất cả chúng ta đều mong phần của mình nặng hơn, khi mà đồ ăn bắt đầu cạn dần.”
 
Cuối cùng họ nói lời tạm biệt với mấy chú ngựa con, và chúng quay đầu trở về nhà. Chúng hoan hỉ lóc cóc chạy đi, chừng như rất vui mừng được vẫy đuôi lại phía bóng tối của Rừng U Ám. Trong lúc chúng chạy đi, Bilbo có thể cam đoan rằng một con vật nào đó giống như con gấu đã rời khỏi bóng tối của cây rừng và lóng ngóng bước nhanh theo chúng.
 
Lúc này, Gandalf cũng chào tạm biệt. Bilbo ngồi bệt xuống đất, cảm thấy rất buồn và ước ao được ngồi bên lão phù thủy trên con ngựa cao lớn của lão. Anh chàng mới chỉ vào rừng sau bữa điểm tâm (một bữa rất xoàng), mà buổi sáng ở đó dường như cũng tối như ban đêm và rất kỳ bí: “Một thứ cảm giác rình rập và chờ đợi,” anh chàng tự nhủ.
 
“Tạm biệt!” Gandalf nói với Thorin. “Và tạm biệt tất cả các vị, tạm biệt! Con đường của các vị bây giờ là xuyên thẳng qua rừng. Đừng đi chệch khỏi con đường đó! - nếu không, chắc chắn mười mươi là các vị sẽ chẳng bao giờ tìm lại được nó nữa và chẳng bao giờ ra khỏi được Rừng U Ám; và khi đó ta không nghĩ rằng ta, hoặc bất kỳ ai khác, sẽ có ngày gặp lại các vị nữa đâu.”
 
“Chúng tôi có nhất thiết phải đi qua rừng không?” anh chàng hobbit rên rỉ.
 
“Có, các vị phải đi qua rừng!” lão phù thủy nói, “nếu các vị muốn sang phía bên kia. Các vị hoặc phải đi qua rừng hoặc phải từ bỏ việc tìm kiếm. Ta sẽ không cho phép cậu rút lui vào lúc này đâu, Baggins ạ. Ta lấy làm xấu hổ vì cậu nghĩ đến việc này. Cậu phải giúp ta trông nom tất cả các chú lùn này đấy,” lão cười to.
 
“Không! Không!” Bilbo nói. “Tôi không định nói thế. Ý tôi là, có con đường vòng nào không?”
 
“Có đấy, nếu các vị thích bỏ con đường này mà đi khoảng hai trăm dặm về phía Bắc, và gấp đôi ngần ấy về phía Nam. Mà ngay cả khi ấy các vị cũng sẽ không kiếm được một con đường an toàn đâu. Ở vùng này không có con đường an toàn nào hết. Hãy nhớ là lúc này các vị đang ở Rìa Xứ Hoang Vu, và đi đến chỗ nào các vị cũng sẽ có đủ loại trò vui đấy. Trước khi có thể vòng qua Rừng U Ám ở phía Bắc, các vị đã lọt ngay vào giữa những con dốc của Dãy Núi Xám, ở đó đầy rẫy yêu tinh, ác quỷ thuộc loại tệ hại nhất. Trước khi có thể vòng qua dãy núi đó ở phía Nam, các vị sẽ rơi vào xứ sở của lão Thầy Đồng; mà thậm chí cả đến cậu, Bilbo, cũng không cần ta phải kể chuyện về lão phù thủy hắc ám ấy đâu nhỉ. Ta không khuyên các vị đến bất kỳ đâu gần những nơi mà lão có thể quan sát được từ cái tháp tối tăm của lão! Cứ bám theo con đường rừng mà đi, giữ cho tinh thần luôn hăng hái, hy vọng vào điều tốt đẹp nhất, và nếu thật may mắn thì một ngày nào đó các vị có thể ra khỏi khu rừng và nhìn thấy Đầm Lầy Dài trải rộng phía bên dưới, và bên kia những đầm lầy ấy, ở trên cao về phía Đông, là Quả Núi Cô Đơn nơi lão rồng thân mến sống, tuy rằng ta nghĩ lão không mong chờ các vị đâu.”
 
“Ông nói như đang động viên ấy nhỉ, “Thorin làu bàu. “Tạm biệt! Nếu không cùng đi với chúng tôi, thì ông nên biến khỏi đây mà đừng nói thêm gì nữa!”
 
“Thế thì tạm biệt, và thật sự tạm biệt đấy!” Gandalf nói, quay ngựa phi xuống phía Tây. Song lão không thể cưỡng nổi thôi thúc muốn nói lời cuối cùng. Trước khi phóng ra khỏi tầm nghe, lão quay đầu lại và đưa hai tay lên miệng mà gọi họ thật to. Họ nghe thấy tiếng lão truyền đến mờ nhạt, “Tạm biệt! Hãy cư xử cho tốt, bảo trọng - và ĐỪNG ĐI CHỆCH KHỎI CON ĐƯỜNG NÀY!”
 
Sau đó lão phóng ngựa thật nhanh và chẳng mấy chốc đã khuất dạng. “Ôi, tạm biệt, đi nhé!” các chú lùn càu nhàu, càng giận dữ hơn vì họ thật sự choáng váng khi mất lão. Lúc này phần nguy hiểm nhất của chuyến đi chỉ mới bắt đầu. Mỗi người đều vác trên vai túi đồ nặng nề và bầu da đựng nước, phần được chia của mình, rồi quay lưng lại với cái ánh sáng trải rộng trên các vùng đất bên ngoài mà dấn bước vào trong rừng.

  Đánh giá nội dung
Vui lòng đánh giá nội dung này nếu bạn thấy hay. Cám ơn bạn!

Bài viết số 1138 đã được: 6.0/10 (3 Đánh giá)

Nếu bạn thấy bài viết hay vui lòng Bookmark bài viết. Cám ơn bạn!

Bookmark and Share
Edit & develop by LPAg v1.0.3.1376006758 [+] Từ khóa: LPAg, Computer, Mobile, Software, Hardware