Di động:

Anh Chàng Hobbit - Chương 24 Không rõ

THÔNG TIN NỘI BỘ

Suốt một hồi lâu các chú lùn đứng trong bóng tối trước cái cửa mà bàn cãi hoài, và cuối cùng Thorin nói:

“Giờ  là lúc dành cho anh chàng Baggins quý mến của chúng ta, người đã tự  chứng tỏ là một hảo bằng hữu trên con đường dài chúng ta đi, và là một  người hobbit đầy can đảm với tài tháo vát vượt xa tầm vóc của mình, và  ta có thể nói là anh chàng có vận may vượt xa mức bình thường - bây giờ  là lúc để anh chàng thực hiện cái việc mà nhờ đó anh chàng được bổ sung  vào Nhóm chúng ta; bây giờ là lúc để anh chàng giành Phần Thưởng.”


 
Các  bạn đã quen với phong cách của Thorin vào những dịp quan trọng, vì vậy  tôi sẽ không kể thêm nữa, dù rằng chú ta còn tiếp tục nói dài hơn thế  này rất nhiều. Đây dĩ nhiên là dịp quan trọng, nhưng Bilbo cảm thấy rất  sốt ruột. Cho tới lúc này anh chàng cũng đã khá quen với Thorin, và anh  chàng biết chú ta định nhằm cái gì.

“Nếu ông định nói rằng nhiệm  vụ của tôi là phải vào con đường bí mật đầu tiên, thì thưa ông Thorin  con trai của Thrain thuộc dòng họ Oakenshield, xin chúc cho bộ râu của  ông cứ mọc dài mãi ra đấy,” anh chàng cáu kỉnh nói, “ông cứ nói ngay như  thế cho xong việc! Tôi có thể từ chối đấy. Tôi đã giúp các ông thoát  khỏi khó khăn hai lần rồi, việc này hầu như không có trong giao kèo ban  đầu, vì vậy tôi cho rằng ông đã nợ tôi một phần thưởng nào đó. Song ‘quá  tam ba bận,’ bố tôi vẫn thường nói thế, và không hiểu sao tôi cũng  không nghĩ rằng mình sẽ từ chối. Có lẽ tôi đã bắt đầu tin vào vận may  của mình nhiều hơn hồi xưa” - anh chàng ngụ ý mùa Xuân năm ngoái, trước  khi mình bỏ nhà ra đi, vậy mà dường như đã hàng thế kỷ rồi - “nhưng dù  sao thì tôi cũng nghĩ rằng mình sẽ đi thăm dò ngay và sẽ hoàn tất công  việc. Bây giờ ai sẽ cùng đi với tôi đây?”

Vì không chờ đợi nhiều  người đồng thanh xung phong nên anh chàng cũng không thất vọng. Fili và  Kili nom có vẻ không thoải mái và còn lưỡng lự, nhưng các chú khác thì  thậm chí còn chẳng có vẻ muốn xung phong - trừ chú Balin già nua, người  canh gác, chú này rất yêu mến anh chàng hobbit. Chú nói ít ra chú cũng  sẽ vào trong và có lẽ cũng sẽ đi cùng Bilbo một đoạn đường nữa, và sẵn  sàng kêu cứu nếu cần.

Có thể nói tổng quát về các chú lùn thế  này: họ dự định sẽ trả công cho Bilbo thật sự hậu hĩnh vì những việc anh  chàng làm; họ đã đem anh chàng theo để giúp họ thực hiện một việc nguy  hiểm, và họ sẵn lòng để anh chàng bé nhỏ tội nghiệp làm việc này nếu anh  chàng chịu làm; song nếu anh chàng lâm nguy, tất cả bọn họ sẽ cố hết  sức giải cứu anh chàng, như họ đã làm cái lần gặp mấy gã khổng lồ trong  những ngày đầu phiêu lưu trước khi họ có bất kỳ lý do đặc biệt nào để tỏ  ra hàm ơn anh chàng. Việc này thật dễ hiểu: giống người lùn không phải  là những anh hùng, mà là những người luôn tính toán thiệt hơn và nặng tư  tưởng lý tài; một số kẻ gian giảo, phản phúc và là lũ bất lương; một số  người lại không như vậy, họ là những người khá đứng đắn như Thorin và  Nhóm của chú ta, nếu các bạn không hy vọng quá nhiều ở họ.

Các vì  sao đang mọc trên bầu trời xám đen phía sau anh chàng hobbit khi anh  chàng rón rén bước qua cái cửa bị phù phép và lẻn vào trong Quả Núi.  Việc di chuyển dễ dàng hơn anh chàng chờ đợi rất nhiều. Đây đâu phải lối  vào của lũ yêu tinh, hay cái hang gồ ghề của các Tiên Rừng. Đó là lối  đi do người lùn tạo ra vào thời kỳ họ đạt tới đỉnh cao nhất sự giàu có  và kỹ xảo: thẳng tuột như thước kẻ, mặt đường và thành đá hai bên đều  nhẵn thín, cứ thoai thoải dốc dần xuống và không hề đổi hướng mà dẫn  thẳng tới một đầu mút xa xôi nào đó trong bóng tối ở bên dưới.

Đi  được một quãng Balin chúc Bilbo “May mắn nhé!” rồi dừng lại, tại đó chú  còn có thể nhìn thấy hình dáng lờ mờ của cánh cửa, và nhờ tiếng vang  trong đường hầm mà chú vẫn còn nghe được tiếng rì rầm của những người  khác ở ngay phía ngoài. Sau đó anh chàng hobbit đeo nhẫn vào, và được  những tiếng vang kia cảnh báo mình nên cẩn trọng hơn mức cẩn trọng của  người hobbit để không gây ra tiếng động nào, anh chàng rón rén bước nhẹ  như ru xuống mãi xuống mãi vào trong bóng tối. Anh chàng run rẩy vì sợ  hãi, song khuôn mặt nhỏ bé của anh chàng đanh lại và dữ dội. Anh chàng  đã rất khác cái anh chàng hobbit chạy ra khỏi Đáy Túi mà không mang theo  khăn tay cách đây đã lâu. Lâu lắm rồi anh chàng không có chiếc khăn tay  nào. Anh chàng nới lỏng thanh đoản kiếm trong vỏ, thắt chặt dây lưng  rồi đi tiếp.

“Cuối cùng thì mi đã lâm vào cảnh rầy rà rồi, Bilbo  Baggins ơi,” anh chàng tự nhủ. “Mi đã sa chân vào cảnh khốn khổ này ngay  trong bữa tiệc đêm ấy, giờ mi phải rút chân ra và trả giá đắt cho  chuyện đó! Trời ơi, ta đã và đang là một thằng khờ!” phần nhạt nhòa nhất  của dòng họ Took trong anh lên tiếng. “Ta tuyệt đối chẳng cần gì đến  những kho báu mà lão rồng canh giữ cả, và toàn bộ những kho báu ấy có  thể cứ vĩnh viễn ở lại đây, giá như ta có thể tỉnh dậy và thấy cái đường  hầm đáng tởm này là tiền sảnh nhà mình!”

Dĩ nhiên là anh chàng  không tỉnh ra, mà vẫn tiếp tục đi mãi, đi mãi cho tới khi mọi dấu hiệu  của cánh cửa phía sau đã biến mất. Anh chàng hoàn toàn cô độc. Chẳng bao  lâu sau, anh chàng cảm thấy đường hầm bắt đầu trở nên ấm áp. “Hình như  mình thấy ánh sáng ở ngay phái trước bên dưới kia thì phải?” anh chàng  nghĩ bụng.

Đúng là vậy. Khi anh chàng tiến lên phía trước thì ánh  sáng ấy ngày càng lớn dần, cho tới khi chẳng còn nghi ngờ gì về điều đó  nữa. Đó là một ánh sáng đỏ ngày càng đỏ rực lên mãi. Mà lúc này trong  đường hầm rõ ràng là rất nóng. Hơi nước lơ lửng bốc lên, tạt qua anh  chàng, khiến anh chàng bắt đầu toát mồ hôi. Một âm thanh bắt đầu vang  trong tai anh chàng, ùng ục như tiếng một nồi nước lớn đang sôi sùng sục  trên bếp lửa, hòa lẫn với tiếng gầm gừ như một chú mèo đực khổng lồ  đang rên rừ rừ. m thanh này lớn dần thành tiếng ngáy khò khò ồn ã không  thể nhầm lẫn được của một con vật khổng lồ nào đó đang ngủ dưới kia,  trong cái ánh sáng đỏ trước mặt anh chàng.

Đúng lúc đó thì Bilbo  dừng bước. Từ đây nếu tiếp tục đi nữa thì quả là hành động dũng cảm nhất  mà anh chàng từng thực hiện. Những chuyện khủng khiếp xảy ra về sau  cũng chẳng là gì so với việc này. Anh chàng đã đơn thương độc mã lao vào  một cuộc chiến thật sự trong đường hầm, trước khi nhận ra mối nguy hiểm  to lớn đang phục sẵn. Dù sao thì sau khi dừng lại không lâu anh chàng  quả đã lại đi tiếp; và các bạn có thể hình dung thấy anh chàng đi tới  cuối đường hầm, một khuôn cửa có kích thước và hình dáng hệt như cái cửa  ở phía trên. Anh chàng thò cái đầu hobbit nhỏ bé của mình mà ngó vào  bên trong. Trước mặt anh chàng là một căn hầm lớn, hay có thể gọi là cái  ngục tối ở tít sâu bên dưới mà người lùn cổ xưa xây nên ngay tại gầm  Quả Núi. Hầu như tất cả đều tối nên chỉ có thể mơ hồ phỏng đoán nơiđó  rộng chừng bao nhiêu, nhưng từ phía này của nền đá bừng lên một ánh lửa  lớn. Ánh lửa của lão rồng Smaug!

Lão nằm đó, một con rồng khổng  lồ màu vàng đỏ đang ngủ say; tiếng phì phì và cả những làn khói nữa phát  ra từ mồm và hai lỗ mũi lão, nhưng những luồng lửa lão nhả ra thì yếu  ớt bởi lão đang ngủ. Dưới những cẳng chân và cái đuôi đồ sộ cuộn tròn  của lão, và khắp tứ phía quanh mình lão, trải dài qua mặt sàn mờ tối  kia, là vô vàn đống báu vật, vàng thô và vàng đã tạo tác, ngọc ngà châu  báu và bạc, đỏ lên trong ánh lửa hồng.

Lão Smaug nằm, đôi cánh  cụp lại như một con dơi đồ sộ, mình lão hơi lật sang một bên, nên anh  chàng hobbit có thể nhìn thấy phần bên dưới và cái bụng dài tái nhợt của  lão bám đầy vàng ngọc do lão nằm một thời gian dài trên cái giường quý  giá của lão. Phía sau lão, nơi gần những bức tường nhất, người ta có thể  thoáng thấy áo giáp, mũ sắt, rìu, gươm giáo treo la liệt; và ở đó còn  có hàng dãy vại thùng lớn chất đầy của cải chẳng ai đoán được giá trị  đến dường nào.

Bảo rằng Bilbo rất kinh ngạc thì quả là một sự mô  tả hoàn toàn không phù hợp. Chẳng còn ngôn từ nào để diễn đạt sự choáng  ngợp của anh chàng, bởi con người đã thay đổi thứ ngôn ngữ mà họ học  được từ các tiên vào cái thời mà toàn thể thế gian đều tuyệt diệu. Trước  đó Bilbo đã từng được kể và nghe hát về kho báu của lão rồng, nhưng  chưa bao giờ tưởng tượng ra vẻ huy hoàng, mê đắm và lộng lẫy của một kho  báu như vậy. Niềm đam mê và khát khao của giống người lùn ngập tràn và  xuyên thủng cõi lòng Bilbo; anh chàng đờ người ra mà chằm chằm nhìn số  vàng vô giá không thể nào đong đếm được kia, gần như quên cả lão rồng  khủng khiếp đang canh gác.

Anh chàng cứ nhìn chằm chằm mãi tưởng  như đến hàng thế kỷ; và trước khi bị mê hoặc gần như mất hết cả ý chí,  anh chàng lẻn ra khỏi bóng tối của khuôn cửa, đi qua sàn hầm tới cái rìa  gần nhất của đống báu vật. Phía trên anh chàng, lão rồng say ngủ đang  nằm đó, một mối đe dọa khủng khiếp ngay cả khi lão đang trong giấc ngủ.  Anh chàng nắm lấy một cái bình lớn có hai quai, vừa đủ nặng với sức vóc  của mình, rồi đưa mắt nhìn lên phía trên đầy vẻ sợ hãi. Lão Smaug cục  cựa một bên cánh, xòe một bộ móng vuốt, tiếng ngáy ầm ầm của lão nghe có  vẻ khác trước.

Lập tức anh chàng bỏ chạy. Song lão rồng không  tỉnh dậy - vẫn chưa - mà ngợp vào những giấc mơ khác của lòng tham và  bạo lực. Lão nằm đó trong căn phòng lớn do ăn cướp mà có trong lúc anh  chàng hobbit nhỏ bé ì ạch chạy ngược trở lại đường hầm dài dằng dặc. Tim  anh chàng đập rộn còn chân thì run rẩy bồn chồn hơn lúc đi xuống, nhưng  anh chàng vẫn giữ chặt cái bình, trong đầu chỉ còn nghĩ: “Ta làm được  rồi! Cái này sẽ cho họ thấy. ‘Giống một anh bán tạp hóa hơn là một tay  trộm!’ Chà, chúng ta sẽ không còn nghe thấy câu này nữa.”

Anh  chàng cũng chẳng nghe thấy câu ấy nữa. Balin vui mừng khôn xiết khi gặp  lại anh chàng hobbit, vừa vui thích lại vừa không kém phần ngạc nhiên.  Chú bế anh chàng lên và mang anh chàng ra ngoài. Lúc đó đã là nửa đêm và  những đám mây đã che khuất các vì sao, song Bilbo cứ nằm nhắm mắt, vừa  thở hổn hển vừa tận hưởng cái cảm giác được hưởng gió mát lần nữa, hầu  như chẳng để ý gì đến niềm hân hoan của các chú lùn, hay đến việc họ ca  ngợi và vỗ về anh chàng thế nào rồi họ tự nguyện cùng gia đình và các  thế hệ sau sẵn sàng phục vụ anh chàng ra sao.

Các chú lùn còn  đang chuyền tay nhau cái bình kia và chuyện trò thích thú về việc tìm  lại được kho báu của mình thì bỗng một tiếng ầm lớn vang dội trong lòng  quả núi như thể ngọn núi lửa cũ đã quyết bắt đầu phun trào một lần nữa.  Cánh cửa phía sau họ bị kéo gần đóng kín nhưng bị một hòn đá cản lại, và  những âm vang hãi hùng của tiếng gầm thét và tiếng giậm chân từ thẳm  sâu bên dưới dội ngược lên theo đường hầm dài khiến mặt đất dưới chân họ  run rẩy.

Khi đó các chú lùn quên bẵng niềm vui cùng những lời  huênh hoang đầy tự tin trước đó không lâu và co rúm cả lại vì sợ hãi.  Vẫn còn phải tính đến lão Smaug. Nếu các bạn ở gần một con rồng còn đang  sống mà không tính đến nó thì thật không ổn. Lũ rồng có thể không thật  sự cần đến tất cả của cải của chúng, nhưng chúng thường biết chính xác  số của cải đó đến từng đồng cân, đặc biệt khi chúng đã sở hữu nó từ lâu;  Smaug không phải là ngoại lệ. Lão đã mơ một giấc mơ khó chịu (nổi bật  một cách khó ưa trong giấc mơ đó là một chiến binh, tuy vóc người rất  nhỏ bé nhưng lại được trang bị một thanh kiếm sắc và lòng dũng cảm tuyệt  vời) rồi lão bắt đầu chập chờn, và từ giấc ngủ chập chờn lão hoàn toàn  tỉnh giấc. Thoáng có mùi hơi lạ trong hang của lão. Liệu có thể là gió  lùa từ cái lỗ nhỏ kia không? Từ trước lão đã chẳng bao giờ hài lòng về  cái lỗ đó, dù rằng nó rất nhỏ, và lúc này lão chằm chằm nhìn nó với vẻ  nghi ngờ mà tự hỏi vì sao lão đã chẳng lấp nó lại. Mới đây thôi lão ngờ  ngợ là đã nghe thấy một tiếng gõ khẽ vọng đến từ tít trên cao tới hang ổ  của mình. Lão cựa quậy rồi vươn cổ ra đánh hơi. Rồi lão nhớ ra cái  bình.

Lũ trộm! Phải đốt! Phải giết! Một chuyện như thế này chưa  từng xảy ra kể từ khi lão tới Quả Núi. Cơn thịnh nộ của lão thật không  sao tả xiết - thứ thịnh nộ mà người ta chỉ thấy khi bọn nhà giàu thừa  thãi của cải bỗng nhiên bị mất một thứ gì đó mà chúng có từ lâu nhưng  lại chẳng bao giờ sử dụng hoặc cần đến. Lão phun lửa, hành lang bốc  khói, lòng núi rung chuyển. Lão lao đầu vào cái lỗ nhỏ kia nhưng chẳng  ăn thua, rồi cuộn tròn mình lại, gầm lên như sấm dưới lòng đất, lão  phóng vụt đi từ dưới hang sâu qua cửa lớn, vọt qua các hành lang rộng  thênh thang của cung điện lòng núi và lao thẳng lên Cổng Trước.

Lão  chỉ nghĩ đến một điều duy nhất là phải săn lùng khắp quả núi cho tới  khi tóm được tên trộm và xé nhỏ hắn ra mà giẫm nát. Lão thoát ra ngoài  từ Cổng Trước, nước bốc hơi réo rít dữ dội, và lão bay vút lên rực sáng  cả không trung, rồi lão nằm đó, trên đỉnh núi, giữa một đám lửa tung tóe  sắc lá cây và đỏ rực. Các chú lùn, nghe thấy tiếng ầm ầm kinh hồn bạt  vía khi lão rồng đang bay, vội thu mình nép vào bức vách trên nền đất  đầy cỏ mọc, co rúm dưới những tảng đá mòn, hy vọng làm thế nào đó thoát  khỏi đôi mắt khủng khiếp của lão rồng đang săn mồi.

Lại một lần  nữa, nếu không có Bilbo, hẳn là tất cả bọn họ đã bị giết tại đó. “Nhanh  lên! Nhanh lên!” anh chàng hổn hển nói. “Cái cửa! Đường hầm! Ở đây không  ổn đâu!”

Sực tỉnh nhờ những lời nói ấy, họ vừa toan bò vào đường  hầm thì Bifur kêu to, “Các anh em họ của tôi! Bombur và Bofur - chúng  ta đã quên mất họ rồi, họ ở dưới thung lũng kia kìa!”

“Họ sẽ bị  giết, cả lũ ngựa của chúng ta nữa, và toàn bộ kho đồ của chúng ta thế là  mất sạch,” các chú lùn khác rền rĩ. “Chúng ta chẳng làm gì được.”

“Nói  bậy!” Thorin nói, lấy lại thái độ đường hoàng của mình. “Chúng ta không  thể bỏ mặc họ. Hãy vào bên trong đi cậu Baggins và Bili, cả hai cậu  Fili và Kili nữa - lão rồng không thể bắt được tất cả chúng ta. Còn các  cậu khác nghe đây, dây thừng đâu? Nhanh lên!”

Đó có lẽ là những  khoảnh khắc tồi tệ nhất mà họ từng trải qua. Những âm thanh khủng khiếp  đầy giận dữ của lão rồng Smaug đang vang lên trong các hốc đá tít trên  cao; bất kỳ lúc nào lão cũng có thể đùng đùng sà xuống hoặc lồng lộn bay  quanh mà tìm ra họ đang cuống cuồng kéo thừng bên rìa vách đá chênh  vênh. Bofur được kéo lên, và tất cả vẫn an toàn. Bombur được kéo lên,  vừa thở phì phò vừa nguyền rủa trong lúc những sợi thừng kêu cót két,  nhưng tất cả vẫn bình yên. Dụng cụ và mấy bọc đồ được kéo lên, rồi nguy  hiểm ập đến với họ.

Nghe có tiếng vù vù. Ánh sáng đỏ rọi tới mỏm nhọn của những tảng đá dựng đứng. Lão rồng đã đến.

Họ  chỉ vừa kịp lao vội trở lại đường hầm, vừa chạy vừa kéo những bọc đồ,  thì lão rồng Smaug từ phía Bắc đã lao tới, liếm những lưỡi lửa khắp các  sườn núi và vỗ đôi cánh khổng lồ tạo ra một âm thanh nghe như tiếng gió  gào. Hơi thở nóng rực của lão thổi cháy quăn đám cỏ phía trước cánh cửa,  và phả vào trong qua cái khe hở mà họ vừa chạy vào khiến họ bị cháy xém  trong lúc nằm trốn ở đó. Ngọn lửa bốc cao bập bùng và bóng đen của  những tảng đá nhảy múa. Rồi bóng tối lại ập xuống khi lão lướt qua. Lũ  ngựa hí thất thanh vì hoảng sợ, rứt tung dây buộc và điên cuồng phóng  đi. Lão rồng sà xuống và quay mình đuổi theo chúng, rồi mất dạng.

“Thế  là đi đời những con vật tội nghiệp của chúng ta rồi!” Thorin nói.  “Chẳng cái gì có thể thoát khỏi lão rồng Smaug một khi đã lọt vào tầm  mắt lão. Chúng ta đang ở đây và chúng ta sẽ phải lưu lại đây, trừ phi có  cậu nào muốn cuốc bộ suốt mấy dặm đường dài trơ trụi để trở lại dòng  sông trong lúc lão rồng Smaug đang cảnh giác!”

Đó chẳng phải một ý  nghĩ vui vẻ gì! Họ bò xuống sâu hơn xuôi theo đường hầm và run rẩy nằm  đó trong hơi nóng ngột ngạt cho tới khi bình minh đến lờ mờ qua khe cửa.  Suốt đêm ấy thỉnh thoảng họ lại nghe thấy tiếng gầm của lão rồng vang  rền rồi lại lướt đi và sau đó lắng dần, trong lúc lão bay lượn vòng săn  tìm quanh sườn núi.

Cứ nhìn vào đàn ngựa và những dấu vết của khu  trại phát hiện được, lão đoán rằng những kẻ này đến từ dòng sông và  vùng Hồ, chúng đã trèo lên sườn núi từ cái thung lũng nơi đàn ngựa đang  đứng; nhưng cánh cửa bí mật đã cản trở con mắt lùng sục của lão, và cái  hốc nhỏ có vách cao bao quanh đã ngăn những ngọn lửa khốc liệt nhất của  lão. Lão đã uổng công săn tìm rất lâu cho tới khi bình minh đến khiến  cơn thịnh nộ của lão hạ nhiệt và lão quay trở về cái giường bằng vàng  của mình để ngủ - và để lấy thêm sức mạnh. Lão sẽ không quên hoặc tha  thứ cho cái vụ trộm kia, cho dù một ngàn năm sau lão có biến thành hòn  đá âm ỉ hận thù, song lão có thể chờ đợi. Lão thong thả và lặng lẽ trườn  về hang ổ của mình rồi lim dim nhắm mắt.

Sáng hôm sau, cơn hãi  hùng của các chú lùn lắng xuống. Họ nhận ra rằng những nguy hiểm kiểu  này là không thể tránh khỏi khi phải đối phó với một lão bảo vệ kho báu  như vậy, và rằng đến lúc này mà từ bỏ cuộc tìm kiếm của mình thì chẳng  hay ho gì. Mà ngay lúc này họ cũng không thể rời khỏi nơi đó, như Thorin  đã chỉ rõ. Bầy ngựa của họ đã bị lạc hoặc bị giết, và họ sẽ phải chờ  đợi một thời gian cho tới khi lão rồng Smaug buông lỏng việc canh phòng  đủ để họ dám liều cuốc bộ cả quãng đường dài. Thật may là họ đã cứu được  kha khá đồ dự trữ đủ đã tồn tại một thời gian.

Họ tranh luận rất  lâu xem sẽ phải làm gì, song lại không nghĩ được cách nào để trừ khử  lão rồng Smaug - thực tế này từ trước vẫn luôn là điểm yếu trong các kế  hoạch của họ, như Bilbo vẫn thường muốn vạch rõ. Rồi, như bản chất của  những kẻ hoàn toàn bối rối, họ bắt đầu càu nhàu với anh chàng hobbit, đổ  lỗi cho anh chàng về cái việc thoạt đầu đã khiến họ rất hài lòng: việc  đem cái cúp kia về và khơi dậy cơn thịnh nộ của lão rồng Smaug quá sớm.

“Thế  ông bảo một thằng trộm phải làm việc gì khác kia chứ?” Bilbo tức giận  hỏi. “Tôi không được thuê để giết lão rồng, việc đó là của các chiến  binh. Tôi được thuê để trộm kho báu. Tôi đã tạo được sự khởi đầu tốt  nhất rồi. Ông chờ đợi tôi lóc cóc chạy về với cả kho báu của Thror trên  lưng đấy ư? Nếu có bất kỳ chuyện gì đáng phàn nàn thì tôi nghĩ rằng tôi  mới có quyền được nói. Lẽ ra ông đã phải mang đến đây năm trăm thằng  trộm chứ không phải một. Tôi chắc chắn điều đó sẽ đem lại danh tiếng lớn  lao cho ông nội của ông đấy, và ông không thể giả vờ là đã cho tôi biết  rõ số của cải của ông ta nhiều đến mức nào đâu. Tôi phải cần đến hàng  trăm năm để mang toàn bộ số của cải ấy lên, nếu tôi to lớn gấp năm mươi  lần, còn lão rồng Smaug thì lành như một con thỏ.”

Sau đó dĩ  nhiên các chú lùn xin lỗi anh chàng. “Vậy theo cậu thì chúng ta sẽ phải  làm gì tiếp theo đây, cậu Baggins?” Thorin nhã nhặn hỏi.

“Ngay  bây giờ tôi không có ý kiến gì hết - nếu ông định nói về việc chuyển kho  báu. Việc đó hiển nhiên phụ thuộc vào một vận may mới mẻ nào đó cũng  như vào việc trừ khử được lão rồng Smaug. Trừ khử lão rồng Smaug hoàn  toàn không phải là nghề của tôi, song tôi sẽ cố hết sức suy nghĩ về việc  đó. Riêng về phần mình, tôi chẳng có chút hy vọng nào, và ước rằng mình  được trở về nhà an toàn.”

“Đừng bận tâm về chuyện đó vào lúc này vội! Chúng ta sẽ phải làm gì bây giờ, ngày hôm nay?”

“Ồ,  nếu các vị thật sự cần lời khuyên của tôi, tôi phải nói là chúng ta  không thể làm gì ngoài việc cứ ở nguyên tại chỗ. Ban ngày chắc chắn  chúng ta có thể bò ra ngoài khá an toàn để mà hít thở khí trời. Có lẽ  không lâu nữa ta có thể cử ra một hai người quay lại cái kho bên bờ sông  để lấy thêm đồ dự trữ. Nhưng trong thời gian chờ đợi mọi người phải ở  sâu trong đường hầm vào ban đêm.

“Bây giờ tôi có một đề nghị với  các vị. Tôi có cái nhẫn nên sẽ lẻn xuống dưới kia ngay trưa nay - lúc đó  hẳn lão rồng Smaug đang chợp mắt ngủ một lát - để xem lão định giở trò  gì. Có lẽ tôi sẽ làm được việc gì đó. Bố tôi trước kia thường bảo ‘Con  rồng nào cũng đều có điểm yếu,’ dù rằng tôi dám chắc câu nói ấy không  xuất phát từ kinh nghiệm của cá nhân ông.”

Tất nhiên là các chú  lùn sốt sắng chấp nhận đề nghị này. Trước đó họ đã bắt đầu kính trọng  anh chàng Bilbo bé nhỏ. Bây giờ anh chàng đã trở thành người lãnh đạo  thực sự trong cuộc mạo hiểm của họ. Anh chàng đã bắt đầu có ý tưởng và  kế hoạch của riêng mình. Anh chàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một hành  trình mới vào lòng Quả Núi vào trưa nay. Dĩ nhiên anh chàng chẳng thích  thú gì chuyến đi này, nhưng lúc này tình hình không đến nỗi quá tệ khi  anh chàng ít nhiều đã biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước. Song  nếu hiểu biết hơn về lũ rồng và tính xảo trá của chúng, có thể anh chàng  đã hoảng sợ hơn và ít hy vọng bắt gặp lão rồng này đang lơ đễnh hơn.

Mặt  trời đang tỏa sáng rực rỡ lúc anh chàng khởi hành, nhưng trong đường  hầm lại tối như ban đêm. Ánh sáng từ cái cửa hầm gần như đã đóng lại kia  chẳng mấy chốc đã mờ dần khi anh chàng đi xuống. Bước chân anh chàng êm  nhẹ đến mức khói tỏa trong gió nhẹ hầu như cũng chẳng êm hơn, và anh  chàng có vẻ hơi cảm thấy tự hào về bản thân mình lúc đến gần cái cửa bên  dưới. Ở đó chỉ thoáng thấy một làn ánh sáng rất mờ.

“Lão rồng  Smaug mệt mỏi đang ngủ say,” anh chàng nghĩ bụng. “Lão không thể nhìn  thấy mình và sẽ không nghe thấy mình đâu. Hãy vui lên đi Bilbo ơi!” Anh  chàng đã quên hoặc chưa từng nghe nói về khứu giác của loài rồng. Lại  còn một thực tế nguy hiểm nữa là chúng có thể hơi hé mở một con mắt mà  quan sát trong lúc ngủ, nếu chúng nghi ngờ.

Lão rồng Smaug chắc  chắn là nom có vẻ đang ngủ say, hầu như bất động, tiếng ngáy của lão nhẹ  hơn cả một làn hơi nước vô hình, khi Bilbo một lần nữa ló ra từ lối cửa  vào. Vừa toan bước lên mặt sàn anh chàng bỗng thấy một tia sáng đỏ mảnh  và lạnh ngắt chiếu ra từ bên dưới mi mắt trái đang rủ xuống của lão  Smaug. Lão chỉ đang giả vờ ngủ! Lão đang quan sát lối vào đường hầm!  Bilbo vội vàng bước lùi trở lại và cầu mong cái nhẫn đem lại may mắn.  Rồi lão rồng nói.

“Thế nào, tên trộm kia! Ta ngửi thấy ngươi và  ta cảm nhận được điệu bộ của ngươi. Ta nghe thấy hơi thở của ngươi. Lại  đây nào! Cứ lấy tự nhiên lần nữa đi, có rất nhiều tha hồ mà lấy!”

Song  Bilbo đâu đến nỗi hoàn toàn mù tịt về loài rồng, và nếu lão rồng Smaug  hy vọng có thể dễ dàng khiến anh chàng lại gần hơn thì lão đã phải thất  vọng. “Không, cảm ơn, hỡi lão Smaug Kỳ Vĩ!” anh chàng trả lời. “Ta không  đến đây để nhận quà tặng. Ta chỉ ước được ngắm nhìn lão để xem lão có  thật to lớn như trong các câu chuyện kể không. Ta không tin những chuyện  ấy.”

“Bây giờ ngươi có tin không?” Lão rồng nói, hơi có vẻ tự huyễn hoặc, thậm chí dù lão chẳng tin lấy một lời của anh chàng.

  Đánh giá nội dung
Vui lòng đánh giá nội dung này nếu bạn thấy hay. Cám ơn bạn!

Bài viết số 1148 đã được: 1.0/10 (1 Đánh giá)

Nếu bạn thấy bài viết hay vui lòng Bookmark bài viết. Cám ơn bạn!

Bookmark and Share
Edit & develop by LPAg v1.0.3.1376006758 [+] Từ khóa: LPAg, Computer, Mobile, Software, Hardware