Di động:

Tấm vé cào Không rõ

23/02/2014 21:42 | lpag | Tác Phẩm Việt Nam | Nhận xét(0) | Đọc(2370)
   Nguồn: thichtruyen.vn | Lớn | Vừa | Nhỏ
Mấy hôm nay buổi sáng trời se lạnh, nhưng trưa và chiều lại nắng như đổ lửa. Huy vẫn như thường lệ đến công ty xổ số để nhận vé đi bán từ lúc 5 giờ sáng, khi phố xá mới chỉ loáng thoáng những người đi buôn bán, những chiếc xe ba gác chở hàng xuống chợ. Huy đi bán vé số đã ba năm, kể từ khi mẹ Huy sinh thêm thằng Cu Tí. Nhà có bảy miệng ăn mà chỉ biết nhìn vào đôi bàn tay của bố, bằng nghề khuân vác và làm thợ hồ. Là anh cả Huy phải nghỉ học để bớt phần gánh nặng cho gia đình. Ði bán vé số từ sáng sớm đến tận chiều khắp phố cùng ngõ hẻm, có ngày Huy thu nhập được 10-15 nghìn đồng. Chính vì vậy mà Tết vừa qua các em của Huy đều có quần áo mới, có bánh chưng mà chưa bao nhiêu cái Tết trước nhà Huy không có.

Ảnh mang tính minh họa
 
Nhưng điều mà Huy không bao giờ tin nổi là gần đây mỗi lần về nhà, Huy thường bị mất cắp hai vé. Chính điều này mẹ Huy cũng không tin. Có bữa bà còn cho rằng Huy nói xạo, lời lỗ thế nào chứ ai thèm lầy hai tấm vé số làm gì!
Cơm chiều xong, Huy lại đem xấp vé cào ra đếm rõ ràng vẫn bị mất hai cái Huy càu nhàu :
 
- Có đứa nào lấy vé của tao không?
 
Mấy đứa em lao nhao :
 
- Em không lấy, em không lấy! Em không lấy...
 
Mẹ Huy thở dài :
 
- Chớ con bán sao mà để mất hoài vậy?
 
Chỉ có bố Huy lặng lẽ không nói không rằng vác rựa đi làm.
Trưa hôm nay Huy ghé về nhà ăn cơm rồi lại phát thiện vẫn bị mất hai vé. Ðàn em đã đi chơi và đi học hết, chỉ có bố Huy ngồi xoay lưng đang loay hoay trong tay cái gì đó. Huy nhẹ nhàng lại gần, thấy trong tay bố hai chiếc vé. Huy kêu lên :
Bạn đang truy cập trang blog.lpavn.com trên giao diện web. Hãy ghi lại địa chỉ này và quay lại những lần sau để có nhiều thông tin hơn. Cảm ơn bạn!
- Bố ơi! Bố đừng cào, để con bán kiếm lời..
 
Chiếc xe Toyota bóng lộn đỗ phịch trước cửa nhà hàng Bạch Ðằng. Trong xe bước ra một người đàn ông béo tốt và một người đàn bà ăn mặc diêm dúa, với kiểu trang điểm trông thật cầu kỳ. Họ khoác tay nhau bước vào nhà hàng. Vài câu chuyện, rồi tiếng mở nắp bia “Pựt... pựt”. Người đàn ông :
 
- Uống đi em! Trúng quả này chúng ta thắng chắc trong tay 150 triệu...
 
Huy nhẹ nhàng tiến gần lại hai người.
 
- Thưa cô, thưa chú, mua dùm vé cho cháu!
 
Người đàn ông đưa bàn tay to rút hai cái và giao lại cho người đàn bà ngồi cạnh. Ngón tay cái móng đỏ chót cào sột soạt lên tấm vé. Bà ta hét toáng lên :
 
- A! Trúng rồi... 50 triệu đồng...
 
Huy bàng hoàng khi nhận ra đúng hai tấm vé vương vết bẩn do bố cầm sáng nay, với bao mong ước “gặp may” một lần cho các con đỡ khổ, được học hành đến nơi đến chốn...
 
Tự nhiên Huy òa khóc.

  Đánh giá nội dung
Vui lòng đánh giá nội dung này nếu bạn thấy hay. Cám ơn bạn!

Bài viết số 1314 đã được: 2.0/10 (1 Đánh giá)

Nếu bạn thấy bài viết hay vui lòng Bookmark bài viết. Cám ơn bạn!

Bookmark and Share
Edit & develop by LPAg v1.0.3.1376006758 [+] Từ khóa: LPAg, Computer, Mobile, Software, Hardware