Di động:

Bố Tớ Đấy Không rõ

04/11/2014 18:30 | lpag | Truyện Ngắn | Nhận xét(0) | Đọc(1887)
   Nguồn: thichtruyen.vn | Lớn | Vừa | Nhỏ
Khi còn bé bố đã đưa nó đi chơi ở tất cả mọi chỗ mà bố yêu thích. Từ các quán trà đá ven đường đến các quán bar, bi-a, cafe, karaoke hay thậm chí là nhà nghỉ. May mắn thì bố không để quên nó ở các chốn ấy, còn không thì sau khi là vài chén với bạn bè là bố lại vô tư ra về để nó khóc tu tu cho tới khi bà ngoại tới đón.
Bạn đang truy cập trang blog.lpavn.com trên giao diện web. Nếu thấy nội dung này hay, hãy ghi lại địa chỉ này và chia sẻ cho các bạn của bạn. Cảm ơn bạn đã quan tâm!
Chiếc xe máy phóng nhanh vụt đi, Thi vừa xuống xe lững thững dỡ tà áo dài còn đang buộc dở. Vừa ngẩng mặt lên bắt gặp ngay ba cặp mắt thăm dò của ba đứa bạn. Ly nhanh nhảu:

- Trời ơi! Đẹp trai dễ sợ đi mày.

- Lại còn phong trần nữa – Hoa thêm thắt.

- Cũng chỉ là dạng tay chơi cà bông thôi – Huệ nói giọng khinh thường.

Thi lắc đầu, ôm cặp không quan tâm tới lời lũ bạn, nó lẳng lặng đi trước.

Ba đứa bạn vẫn không tha, cứ bám theo sau Thi mà dò hỏi.

- Anh này ở đâu ra vậy mày? – Ly

- Mày quen biết trai đẹp thế này tự bao giờ mà không nói với tụi tao? – Hoa trách móc

- Có gì mà đẹp, cẩn thận không nó lừa cho hết đời gái luôn đấy – Huệ vẫn trì triết .

Thi thất thểu vướng víu trong bộ áo dài, bê nguyên cái cặp to uỵch đằng trước, quay phắt đầu lại, mắt chừng chừng ba đứa bạn đang đứng thộn ra trước cái thái độ bực tức của nó:

- LÀ BỐ TÔI ĐÓ!!! MẤY NÀNG Ạ!

Bố – thằng bạn là hai khái niệm như một với Thi. Khi còn bé bố đã đưa nó đi chơi ở tất cả mọi chỗ mà bố yêu thích.

Từ các quán trà đá ven đường đến các quán bar, bi-a, cafe, karaoke hay thậm chí là nhà nghỉ. May mắn thì bố không để quên nó ở các chốn ấy, còn không thì sau khi là vài chén với bạn bè là bố lại vô tư ra về để nó khóc tu tu cho tới khi bà ngoại tới đón.

Đến lúc biết nói gọi bố thì công việc chính của nó là hỗ trợ bố trong việc cắt đứt các cuộc tình đeo bám. Chỉ cần nó chạy lại ôm chân kêu “Bố! Bố” là các cô ấy “cao chạy xa bay” ngay.

Bố có nó năm 15 tuổi. Bà bảo bố hồi ấy dậy thì sớm, lại đẹp trai cao to nên mẹ nó hơn bố tới 2 tuổi cũng không cưỡng lại nổi. Chẳng ai kể cho nó nhiều về mẹ nhưng theo như bố, mẹ đúng là một nữ thần.

Bố dạy nó mọi thứ trên đời. Riêng về khoản game online thì nó có thể coi như là một trong đệ nhất thiên hạ tại trường. Nó không hay đánh nhau những một khi đã đánh thì chi đánh con trai. Mỗi lần nó bị kỷ luật bà lại kêu giời lên: “Mất nết không khác gì cái thằng bố mày cả!”

Nhưng may mắn làm sao trời lại phú cho nó cái đầu óc sáng dạ, nhất là sau một kì thi IQ quốc tế tại trường cấp 2 đã đưa nó từ list học sinh cá biệt trở thành một tài năng kiệt suất. Không những thế khả năng học tiếng Anh của nó trở thành hiện tượng trong cả tỉnh. Mỗi lần nó đạt một thành tích mới bà lại thốt lên “Đúng là giống cái Thảo mới được thế này!”. Thảo – có lẽ là tên mẹ.

Bố nó ngoài 30 nhưng vì phong cách trẻ trung nên lúc nào nhìn cũng như thanh niên.Nó không biết nên vui hay buồn nhưng mỗi khi đi mua sắm với bố là lại bị biến thành bạn gái bất đắc dĩ.

Một hôm, nó chạy về nhà chui vào phòng và khóc cả buổi chiều. Bố lo lắng an ủi ngoài cửa cả buổi đến tối nó mới chịu mở của. Nó kể cho bố nó nghe như oan ức lắm về một cậu bạn nó thích nhưng cậu ấy lại từ chối tình cảm của nó vì nó không nữ tính.

Bố ôm nó vào lòng, dọa sẽ đánh cho cậu ấy nhừ tử khiến nó phải van xin. Từ ngày ấy ngày nào bố cũng ăn mặc bảnh bao đưa đón nó hằng ngày để thiên hạ biết rằng “con gái bố” cũng rất nữ tính.

Nhiều người mê bố lắm. Từ cô làm thuê ở cửa hàng, cô giáo chủ nhiệm của nó, thậm chí là mấy đứa bạn của nó cũng mấy lần gạ gẫm nó làm mối, khiến nó tức điên lên được.

Nhưng công nhận, hồi nhỏ bố rất hay qua lại với các cô gái trẻ, nhưng càng lớn các mối tình của bố càng thưa dần. Có lần nó thắc mắc:

- Sao bố không kiếm dì cho con đi?

Bố giật mình quay lại, cười, rồi nhìn vào mặt nó:

- Con càng lớn càng giống mẹ thật đấy.

Bố không có tấm ảnh nào của mẹ cả. Bố đặt hai tấm ảnh của nó, một cái lúc bé, một cái mặc áo dài trong ví. Bố bảo: “Đây là con, đây là mẹ con”. Nó lại ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Thế là con sinh ra con hả bố?”

Cứ mỗi mùa hè trôi qua, nó lại lớn thêm lên. Năm ấy nó 18 tuổi.

Kì thi đại học sục sôi vất vả trôi qua, nó dành số điểm tuyệt đối cả 3 môn. Bà và bố sung sướng tới độ mở hẳn tiệc ăn mừng cả họ hàng và làng xóm suốt 3 ngày liền

Ngày hè năm ấy, bố hỏi nó:

- Con có muốn đi du học không?

Nó bất ngờ nhìn bố, băn khoăn. Bà và bố buôn bán cũng khá nhưng cho nó du học đâu phải chuyện chỉ vài trăm triệu mà có khi là tiền tỉ. Nó chớp mắt hỏi bố:

- Sao bố lại hỏi vậy? Khi nào học xong đại học con sẽ tự xin học bổng học thạc sĩ, con nhất định sẽ đi nước ngoài mà.

- Không phải 4 năm nữa…mà là ngay bây giờ. Con có thể học đại học, thạc sĩ thậm sĩ tiến sĩ ở nước ngoài hay lấy một ông chồng Tây đẹp trai như trong phim nữa cơ. – Càng nói mắt bố càng đượm buồn.

- Vì sao lại như thế ạ? Con chả hiểu gì cả. Tự dưng bố nói như muốn đuổi con đi ý. – Nó càu nhàu.

- Mẹ con…mẹ con – Bố ngắt ngừng – Mẹ con muốn nhận nuôi con để con có thể theo đuổi ước mơ của mình.

- Mẹ! Mẹ nào? – Thi hoảng hốt

- Mẹ ruột của con. Sang Anh con sẽ có cả một gia đình, bố và các em…- Bố nói

- Con không hiểu bố nói gì cả. – Nó đứng phắt dậy, chạy ra khỏi nhà.

Cơn mưa mùa hè rào rào cả mát lạnh cả con đường. Nó ngồi lặng dưới gốc cây cuối phố. Nó khóc mà không hiểu vì sao mình lại khóc, nó đã mong chờ mẹ, mẹ của nó bao năm nay. Nhưng tại sao mẹ lại muốn cướp nó khỏi bố theo cách này. Không! Nó sẽ không đi đâu hết.

Những ngày mùa đông ở London lạnh cóng, cứ cuối tuần tuyết lại rơi dày đặc. Kí túc xá nhanh chóng bị cô lập bởi một cơn bão tuyết. Nó tự dưng bị ốm, nằm bẹp ở trong phòng mà chẳng đi đâu nổi nữa.

Một cô bạn người Thái chạy sang thông báo với nó rằng có người tới thăm. Nó nghĩ thầm, thế là sống rồi, mẹ tới cứu mình đây.

Một lúc sau nó đã co ro trong xe để đi về nhà mẹ. Lũ em con lai vừa thấy nó đã mừng quýnh chạy lại ôm hôn tới tấp, nó cứ “Don’t don’t I’m sick” cũng chẳng ích gì.

Bố bước ra từ trong phòng. Nó bất ngờ quá. Bố sang Anh mà không thèm sang nói với nó. Nó chạy lại ôm chầm bố mà nhảy cẫng lên, lũ em cũng la lên theo nó.

Nó cứng đầu, không nghe lời ai. Học xong đại học, thi thố vất vả lắm mới dành được cái học bổng ở một trường đại học nhỏ ngoài ngoại ô. Thi thoảng được nghỉ lễ, bố phải gọi điện thuyết phục mãi mới chịu tới nhà mẹ. Nhưng kể từ ngày bị lũ em quấn lấy thì cứ cuối tuần lại về đây chơi với chúng.

Bố ôm nó, đỡ lạnh hơn bao nhiêu

- Sắp 25 tuổi rồi, định lấy anh Tây đẹp trai nào chưa? – Bố hỏi.

- Không con về nước lấy chồng, còn bắt bố trông cháu nữa chứ? – Nó nũng nịu.

- Ừ hai năm nữa rồi về nước thôi. Bà cũng nhớ con lắm. 27 tuổi ở Việt Nam là khó lấy chồng lắm rồi. – Bố trêu.

- Thế thì con ở vậy luôn với bố và bà. Lo gì – Nó cười khì khì, như đưa trẻ cuộn vào vòng tay bố.

Nó nhìn bố. Bố không còn trẻ như trước nữa, tóc đã bắt đầu điểm bạc. Nhưng nụ cười thì ngày càng tươi sáng hạnh phúc hơn xưa.

Sưu tầm

  Đánh giá nội dung
Vui lòng đánh giá nội dung này nếu bạn thấy hay. Cám ơn bạn!

Bài viết số 1932 đã được: 9.0/10 (1 Đánh giá)

Nếu bạn thấy bài viết hay vui lòng Bookmark bài viết. Cám ơn bạn!

Bookmark and Share
Edit & develop by LPAg v1.0.3.1376006758 [+] Từ khóa: LPAg, Computer, Mobile, Software, Hardware